Cập nhật lúc: 7/25/2013 6:13:18 AM
Thức.
Tặng N.T.M

 

Có một lúc giữa trời chiều chạng vạng
Đàn dơi hoan ca xơi tiệc thịt áng ngày
Lành lạnh sắc đông mập mờ lối hẹn
Dù hương nồng phảng phất đâu đây
 
Tôi mặc tưởng giữa ảo huyền nhạc Trịnh
Ngọn thường lan theo gió khẽ đùa reo
Tạm quên hết một ngày dài vất vả
tìm rất xa cuối gió nét thơ nghèo
 
Nhưng bất chợt, đêm ùa vào trong tối
Xóa phũ phàng những bề bộn trắng đen
Thượng Đế vừa kéo tấm màn nhung diễn tập
Buổi cuối cùng vở diễn tựa đề đêm” !.
 
Thật kỳ diệu nơi tận cùng của “trắng”
Nơi những ganh đua vô vị vẫn phun trào
Nơi chiếc xe bốn chỗ hơn ba tỷ
Cứ nhằm vòng vô vọng để nhanh lao
 
Thật hạnh phúc cho kẻ hèn tất bật
Chen qua khe hẻm hẹp cuối chiều
Khỏi phải nghĩ cùng bao định kiến
Hai gói mỳ , chút lửa vẫn thầm reo
 
Thật kỳ lạ kẻ a dua hãnh tiến
Vừa xoa tay cất kiếm, vẫn quay về
Cởi cà vạt , bỏ giày , tắt máy
Nhớ đúng số phòng, ngụp lặn dưới trời khuya
 
Vở diễn “đêm” càng sâu càng hồi hộp
Xa xa đèn cao ốc tắt dần
Dương chấp chới làm tình cùng trăng muộn
Gió kéo rèm che hết cõi u âm
 
Có vẻ tất cả đã thủ hòa tạm bợ
Giấc mơ vui của bé vẫn đâm chồi
Anh lái xe ôm ôm chính mình cong ngủ
Chị bán hàng rong trong mộng tạm, vẫn mời…
 
Nhưng Đạo diễn vừa nhẹ nhàng nhấn nút
Tấm màn nhung chuyển mạnh, gió đâu về
Cửa đập mạnh làm con người tỉnh giấc
Thấy như mình đang ở tít trên kia…
 
Nơi công lý được dùng làm khuôn thước
Để đếm đo mọi chiều kích lùn, cao
Để kiểm chứng cái giàu, nghèo, uất ức
Của những tháng ngày vừa mới qua mau!
 
Người bóp trán lần tìm dấu vết
Của hôm qua khi giữa áng ngày
Cuộc mua bán trong vui vầy như tết
Liệu có gì …ghi âm  lại không đây?
 
Có chỗ nào muốn mua hấp hoảng
Có chỗ nao bán được ánh ngày tàn
Kẻ bán sẽ hởi lòng khuyến mại
Cho một bao đầy những hiềm khích, bất an …
 
Ông Bác sỹ nhân từ đầu phố
Thức rất khuya bên ánh đèn vàng
Cố đoán định chiều sâu con bệnh
Những sắc màu không hiện bởi điện quang
 
Là những nét vui buồn rất mỏng
Là những cơn mơ giật thột gọi não nề
Là tay với tìm cái gì rất thật
Rồi rã rời trên gương mặt người kia…
 
Anh quét rác âm thầm dưới phố
Lặng ngắm chục vòng hoa tàn héo, đống chồng
Lẩm nhẩm tính thắng thua, hơn thiệt
Kẻ nhận và người biếu, nhớ nhau không ?
 
Một cặp nhân tình ghé vào khách sạn.
Cô tiếp tân lặng lẽ nhận tiền phòng.
Mắt hờ hững nhìn về nơi xa lắm
Nơi chồng mình; có giống thế này không?.
.
Thì thôi, đêm lại đến.
Cô tiếp tân ngủ gật bên bàn.
Con ve nhỏ trên ngọn sầu đông khóc,
cho trái đất này
Cho những hợp-tan.
 
Anh nhà báo ghì mài xong bản thảo
Cả một đêm thức trắng, viết gì
Khi bản thảo viết về Tiên Lãng
Về Hải Phòng… có thể bị … quăng đi.
 
Anh se sẽ gõ cửa khuya bàn với vợ
Tính ngày mai, dành dụm chút tiền
Gửi nhanh về vợ con anh ấy
Người có tên như khát vọng, là Vươn…
 
 
Nguyễn Huy Cường

Ý kiến bình luận
Tiêu đề
 
Nội dung
 
Họ và tên
 
Email
 
 (Chú ý: Những thông tin có (*) là bắt buộc.)
Những bài viết được quan tâm