logo
Cập nhật lúc: 5/3/2013 8:07:07 AM
Thơ chẳng thể nào níu được em đâu.




Thơ chẳng thể nào níu được em đâu.


Anh ngồi đây hết cả chiều
Để nghe em tỏ những điều đớn đau
Trách trời, trách kẻ đến sau
Kéo chồng em một lần tàu bỏ ga
Nay càng gần lại càng xa
Càng xa chồng lại càng xa chính mình
Đâu còn giỡn với bình minh
Vui hoàng hôn tím có mình có ta
Rằng em thì cũng đàn bà
Không cay thì ớt vẫn là ớt thôi
*
* *
Cho dù mím chặt đôi môi
Chôn sâu nện chặt đầy vơi nỗi buồn
Hay là theo gió mưa tuôn
Đẩy buồn theo gió, đầy hồn theo thơ
Thì rồi vẫn cứ ngẩn ngơ
Khi chiều, còn mấy câu thơ lẻ vần
*
* *
Anh dù có nắm tay em
Chia san ẩn ức để em ấm lòng
Cố tần tảo chút rêu phong
Của niềm riêng để đem hong… nỗi buồn
Thì rồi đêm vẫn cứ buông
Khi người xưa đã đi luôn không về
Khi con chim khách tái tê
Mong lần nữa hót, não nề dần tan
Nhưng không, đêm cũng dần tàn
Niềm vui chúng bạn dần tan theo mùa
*
* *
Còn em với lứa khế chua
Rụng không cần hái, cửa lùa không then
Còn em đối diện với em
Càng căng nỗi hận càng nhen nỗi buồn
Xưa đình có lúc đổ luôn
Khi làn tóc liễu kéo chôn sự đời

Chồng em cũng thế em ơi
Trách chăng hay trách thói trời đa đoan
Có ai mọi sự chu toàn ?
Có đôi nào đẹp phượng loan một đời ?
Em ra ngóng phía cuối trời
Sẽ vui khi có một người nhớ em…
 
Nguyễn Huy Cường
Ý kiến bình luận
Tiêu đề
 
Nội dung
 
Họ và tên
 
Email
 
 (Chú ý: Những thông tin có (*) là bắt buộc.)
Những bài viết được quan tâm