Cập nhật lúc: 6/20/2013 5:43:43 AM
Ông BCD ( kỳ 2)
Trong giây phút bí bạch tận cùng, anh Biểu không còn cách nào hết, anh ra nhà vệ sinh ngoài vườn, bí mật lách ra khỏi hàng rào, nhanh nhẹn biến khỏi nhà mình. Sau gần một giờ lội bộ anh ra đến đường quốc lộ, vẫy đại một chiếc xe lên Đà Lạt.

Lên xe anh tạm thư thái để nghĩ lại 24 giờ vừa trôi qua. Khi ấy, tư duy của anh dừng lại ở điểm, khi anh là một nông dân, một thương gia thành đạt.
 
Khi ấy anh sống trong sự trọng vọng, quý mến của khách hàng, bà con lối xóm, vợ con và anh chị em. Khi ấy nếu có nhu cầu, ông có thể vay mượn dễ dàng lối trăm triệu.
 
Còn gần đây, Biểu đã đánh mất quyền này, anh đến đâu vay mượn đều bị từ chối, ở bàn tiệc tùng, những người làm ăn chân chính không muốn ngồi với anh. Đề tài của anh, xoay quanh chuyện bóng đá Anh hoặc Tây Ban Nha chỉ hợp cạ với một nhúm trẻ ranh mà lúc này anh cũng không thể nhờ vả được gì nữa.
 
Anh khóc.
 
Anh thấy mình có lỗi với chính mình, có lỗi với vợ con.
 
Ra đòn.
 
Bất ngờ, một bàn tay ấm nóng đặt lên vai anh. Anh quay lại thì thấy một bà già có gương mặt sáng, bà vừa lên xe buyt sau anh một bến.
 
Bà già nói giọng nhỏ nhẹ, vừa đủ nghe: lát nữa xuống xe, đi theo thím nhé.
 
Anh hơi ngạc nhiên nhưng vẫn làm theo.
 
Bà già đưa anh vào một quán nhỏ, thanh lịch, bà gọi ba xuất bánh cuốn bắc, mời anh ăn.
 
Anh Biểu hầu như không còn giữ ý tứ gì nữa, cúi đầu ăn một lèo hết cả hai xuất bánh bà già dành cho anh.
 
Sau đó, ngồi bên ly café bà hỏi: Hình như anh đang gặp khó khăn phải không?. Biểu lí nhí đáp đúng và hỏi lại sao bà biết.
 
Bà tự xưng bà là thầy bói và mời anh về nhà bà chơi, bà sẽ chỉ cho vài nét.
 
Biểu ngoan ngoãn làm theo.
 
Về nhà, bà chỉ cho Biểu chỗ tắm giặt đàng hoàng rồi ngồi thư thả nói chuyện.
 
Bà già “bói thử” cho Biểu 10 “nháy” đúng 8, đúng trăm phần trăm . Biểu thầm cảm phục. Tuy nhiên có hai điểm Biểu thấy sai và cần làm rõ.
 
Một điểm là tương lai của Biểu. Bà già nói Biểu lại giầu sang, lại đàng hoàng như xưa. Biểu bình tĩnh suy ngẫm thì thấy khó lắm. Hiện nay công nợ ngập đầu, gia sản cầm cố tứ tung, uy tín gần như mất sạch thì làm sao mà khá được.
 
Hai là Bà nói tới đây, Biểu lại lao vào cờ bạc, sẽ thắng lớn. Điều này Biểu dám đem đầu ra cá độ với bà thầy là không!.
 
Những ngày qua, Biểu đã dư thời gian để ngẫm suy về mình. Tất cả nỗi khổ hạnh hôm nay đều do cờ bạc mà nên. Sau cú nhìn thật rõ con số 8 mà mở ra lại là con ba thì không còn gì để nói nữa, trong thâm tâm Biểu thề không một lần đặt chân đến chốn này nữa.
 
Sau khi nghe Biểu phản bác, Bà già mỉm cười và nói:
 
Thôi, chuyện đó để sau, bây giờ bác bận phải đi ra ngoài, cháu đi nghỉ ngơi chút. Lát nữa có hai đứa cháu là sinh viên về, chúng là cháu họ xa với bà, hiện ở trọ đây, coi như người nhà. Cháu cầm dùm bác hai triệu, lát nữa đưa cho cậu sinh viên cao hơn giúp bác.
 
Nói rồi bà già lấy chiếc xe đạp điện vù đi.
 
Biểu ngồi đó với gian nhà thanh lịch, cơn buồn ngủ ập đến, Biểu ngả người và chìm ngay vào giấc ngủ rất sâu.
 
Ba giờ sau tỉnh dậy, Biểu thấy gian nhà vẫn vắng tanh, không có ai cả.
 
Anh từ từ cảm nhận lại vị trí của mình. Anh đang muốn đi thăm vợ ở bệnh viện nhưng trong túi không có tiền. Hôm qua anh tính về nhà, gắng vay mượn hàng xóm lấy một triệu để làm lộ phí vù về Mỹ Tho có chỗ có thể vay nợ nhưng về đến nhà thì gặp sự cố.
 
Bây giờ, có hai triệu của bà già trong tay mà hoàn toàn tự do. Nếu bây giờ “vay tạm” rồi vẫy xe ôm ra bến xe liên tỉnh xuôi về Sài Gòn là ổn nhưng anh không làm.
 
Trong tám quẻ bói đúng của bà già, có một quẻ nói anh tuổi Tân Hợi , một căn tuổi không thể làm bất cứ điều gì bất chính, làm là chết. Do vậy, nếu bây giờ làm liều, anh có thể lâm vào tình cảnh tệ hơn.
 
Nghĩ vậy, anh nằm ra tấm phản, ngủ tiếp.
 
Đến bữa trưa bụng đói mềm mà bà già vẫn không về. Cầm 2 triệu trong tay nhưng không phải tiền của mình, anh không dám nghĩ đến chuyện dùng vài chục ngàn mua một xuất cơm hộp. Đành nhịn.
 
Tôi đến, bà già về.
 
Đêm đó, anh tâm sự toàn bộ cuộc đời mình và bà già chia sẻ với anh. Bà nói bà không có con nên thực lòng coi anh như đứa con nuôi của mình, bà sẽ giúp đỡ anh để anh thoát ra khỏi cuộc khủng hoảng này.
 
Bà đưa anh năm triệu để anh ra bệnh viện thăm vợ vào sáng hôm sau.
 
Tới bệnh viện, anh thập thò, căn vặn một lúc rồi mới gõ cửa phòng.
 
Tại đây anh kinh ngạc nhận ra người bạn đang đi vay tiền cho anh cũng có mặt. Anh ta nói rằng sau khi mất liên lạc với Biểu, chỉ còn liên lạc với vợ Biểu ở đây, anh đem số tiền đến cho Biểu vay như đã hẹn. Nói rồi anh đứng dậy, giữ ý đi ra ngoài cho hai vợ chồng nói chuyện.
 
Anh không biết nói gì với vợ. Anh không thể nói anh không có tiền khi người bạn kia đã ứng trước cho anh ba triệu hôm trước nhưng anh đặt vào canh bạc với con  số 8 quỷ quái hết.
 
Cuối cùng, anh đành nói thật tất cả sự thể với vợ con.
 
Ba tháng sau.
 
Cùng với gia đình, thực hiện một cuộc “nợ van, quan khất” cháo húp quanh, công nợ trả dần và khôi phục tuyến buôn trái cây về nhà máy. Chị vợ anh, bữa trước đã nhấp nhổm tính chuyện ôm hai đứa con về Long Khánh làm mướn để trốn tránh cuộc sống căng thẳng, suốt ngày tiếp khách nợ của chồng nay chị yên tâm, cùng chồng nối nắm lại công chuyện làm ăn. Các khoản nợ lùi dần, riêng hai khoản nợ, một là 7 triệu bạc ở chỗ thua với con số 8 và hơn sáu chục triệu tiền đánh kèo “gió” với ông bạn cá độ ở Mỹ Tho Biểu đành để đó. Một là do chưa có đủ lực trả, hai là món nợ đó sẽ nhắc anh hình ảnh nặng nề vừa trôi qua, tránh xa những cạm bẫy mới.
 
Ý kiến của nhà tư vấn.
 
Các bạn thân mến.
 
Năm 2011 đây là một dịch vụ nặng ký nhất của nhà tư vấn. Để làm tốt công việc, đã phải nhờ cậy đến gần một chục người. Cuộc can thiệp bắt đầu từ lời hứa cho vay tiền và hai người rời Đức Trọng đi Dầu Giây sáng hôm đó. Đám cờ bạc với con số 8 oan nghiệt, anh công an phường sở tại, Bà “thầy bói” …đều là lực lượng cộng tác của nhà dịch vụ.Vụ vợ anh bệnh nặng, phải đi cấp cứu cũng là một màn kịch , vụ dăm ông xã hội đen đến tận nhà đòi nợ cũng vậy.
 
Có một chi tiết cần làm rõ, để cảnh báo tất cả những ai chơi cờ bạc là hai hình ảnh sau.
 
Thứ nhất, theo báo chí quốc tế, mùa bóng năm 2011-2012 tại Đức người ta đã phăng ra một vụ dàn xếp tỉ số của hơn 100 trăm trận đấu ở những đấu trường danh giá nhất châu Âu, kể cả Thổ Nhĩ Kỳ, Ba Lan, Pháp  v.v..
 
Như vậy, với từng này trận đấu gian thì đã có hàng triệu nhà khuynh gia bại sản và những người như anh Biểu “không chết mới là lạ”.
 
Thứ hai, xin hé mở vụ con số 8 khi mở ra lại là số 3.
 
Đây là một quỷ thuật của dân “kỳ bẻo” . Bọn cờ bạc gian áp dụng cả khoa học kỹ thuật vào đây. Bên trong miếng bìa ghi con 3 bên kia là con 8 có một lớp kim loại mỏng.
 
Tại cổ tay người cầm cái có một viên nam châm mỏng đủ để tác động lên miếng nam châm.
 
Khi các con bạc sai họ để cho “chết” luôn.
 
Khi các con bạc đúng họ chỉ dùng một thao tác nhỏ, lật cái miếng bìa lại dễ như bỡn. Việc tên nhà cái quay đi, giả như sơ suất để đuổi đám trẻ đằng sau, tạo điều kiện cho người chơi thấy được con số 8 là năm trong kịch bản của họ, mọi người thi nhau “chết” trong đó có cả đám cò mồi của họ.
 
Nhà tư vấn chọn “dịch vụ” này cho Biểu dấn thân, là để giúp anh ta xuống tận đáy luôn và anh ta buộc phải thấy: so với việc cá độ bóng đá bên nước anh xa xôi thì việc “đánh” số 3, số 8 này dễ hơn nhiều, dễ đến mức có người mở sẵn ra cho coi rõ ràng rồi mà vẫn chết thì khi “đá bóng” còn khó hơn trăm lần, bao nhiêu hiểm nguy rình rập.
 
Bài học rút ra khi có người thân sa đà vào trò cờ bạc là hai điều: một là phải cảm thông, phải thấy được đây là một sự cám dỗ ghê người, ai cũng có thể mắc phải và mắc rồi, khó gỡ vô cùng.
 
Thứ hai là phải chọn phương pháp hành động. Cách chọn lựa của vợ anh Biểu là nhờ đến nhà tư vấn, phối hợp chặt chẽ trong những bài bản để “trị” chồng , khi chồng “quay đầu” rồi, phải tiếp cận với tình thân ái, bao dung và sự quan tâm, giám sát chu đáo, mới mong hạn chế tốt nhất việc này.
 
Thưa Quý bạn.
 
Bằng hai bài “Ông BCD” nêu một “ca” khó và thành công của nhà tư vấn với đề tài này nhưng trong cuộc sống, hiện tệ nạn này đang ở mức quyết liệt. Mỗi người, mỗi cơ quan nhà nước đều phải nỗ lực nhiều mới hy vọng tính hình tốt hơn.
Để khắc họa rõ hơn , sau bài này tôi sẽ gửi đến quý bạn đọc bái phóng sự “Bao giờ cho đến năm xưa” của Nguyễn Huy Cường, bài viết về “Cơn bão đề” được trao giải báo chí tại TP HCM. Mời các bạn đón coi để cùng suy ngẫm thêm về vấn nạn này.

Kỳ 1: Ông BCD
 
Nguyễn Huy Cường.
Ý kiến bình luận
Tiêu đề
 
Nội dung
 
Họ và tên
 
Email
 
 (Chú ý: Những thông tin có (*) là bắt buộc.)
Những bài viết được quan tâm