Cập nhật lúc: 3/12/2018 6:30:07 AM
NÓI CHUYỆN VỀ BÀ TƯNG, ÔNG HUỲNH UY DŨNG.
Rất ngẫu nhiên, hôm nay, ngày 23 tháng 9 năm 2013, trên mạng xã hội Facebook
và báo điện tử Vietnamnet có đăng hai bài báo rất đặc biệt.
Hai bài báo này nằm ngay ở khu vực quan tâm của chủ biên Website http://tuvantruongthanh.com và sứ mệnh của CLB Tư vấn trưởng thành. Những vấn đề đặt ra ở đây là vấn đề đương đại rất đang quan tâm.
Nguyễn Huy Cường sẽ trình bạn đọc bài viết “Thói sùng thượng vật chất” trong vài ngày tới nhưng trước hết, để Quý bạn có sự chuẩn bị, xin phép Vietnamnet và Facebooker Mạc Hồng Kỳ được đăng lại hai bài nói trên. Sau bài này sẽ là bài “Thói sùng thượng vật chất”..



Ảnh chụp nhân vật "Bà Tưng" trên vietnamnet.



             Bà Tưng: "Không ai ngu đi yêu mấy anh nghèo"
Bài PV độc quyền của Lê Thị Huyền Anh dành cho VietNamNet để nói thật về cuộc đời mình. “Đây là lần đầu tiền và cuối cùng em kể về gia đình mình. Tương lai của em phải là người đàn ông giàu, em không ngu đi yêu mấy anh nghèo".
Tương lai của tôi phải là người đàn ông giàu, không ngu đi yêu mấy anh nghèo
Chị có thấy phải trả giá quá nhiều cho “sự nổi tiếng ảo” không?
Tôi không phải nổi tiếng mà là tai tiếng. Lúc đầu tôi muốn nổi tiếng nhưng ai ngờ lại thành thảm họa tai tiếng. Khi làm clip, đi hát, tôi nghĩ mình dễ thương, đẹp, nhưng không ngờ lại bị chê xấu và lên án như vậy.
Tai tiếng như vậy, sao chị vẫn lao vào?
Cái gì cũng có cái giá của nó, không phải qua một đêm muốn nổi tiếng là nổi tiếng. Tôi cảm thấy mình mất mát quá nhiều, không biết có gia đình nào có thể chấp nhận một người con dâu như tôi không. Rất nhiều người không thông cảm cho tôi, họ nghĩ tôi là gái lẳng lơ. Hàng xóm nhà tôi cũng có một đứa con như vậy, ba mẹ bị xúc phạm rất nhiều. Còn mẹ tôi cũng định từ mặt tôi nhiều lần rồi, mỗi lần tôi định đăng tải các clip lên mạng thì bà lại xin tôi đừng làm. Bà sợ phải đọc những bình luận đau lòng người ta chửi bới, thoá mạ tôi và gia đình.
Chị bất chấp những lời công kích để được gì?
Những cái được về vật chất như là có nhiều lời mời tôi làm quảng cáo, nhiều chàng trai hỏi “có muốn làm bạn gái anh không… Nếu tôi bước chân vào showbiz cũng không còn khó như trước đây nữa vì ai cũng biết đến mình rồi, nếu ra sản phẩm cũng dễ dàng được mọi người xem hơn, có thể tiến thân hơn.
Chị sống bản năng và suy nghĩ đơn giản nhỉ?
Tôi sống cho bản thân, cứ nghĩ là mình nổi tiếng rồi sẽ dễ dàng đóng phim hoặc ca hát vì được nhiều người biết đến, nhưng đó chỉ là ý nghĩ ban đầu. Còn bây giờ, tôi nghĩ mình nổi tiếng thì sẽ được đại gia để ý, vậy thì càng tốt.
Chị thiếu tiền đến mức ấy?
Không ai thiếu, không ai thừa tiền hết. Tôi không dư tiền cũng không thiếu thốn. Một tháng tôi tiêu 3,4 triệu đồng là cùng, suốt ngày ở trong nhà nấu cơm rửa bát không đi đâu cũng được, tôi cũng chẳng dùng đồ hiệu như nhiều người khác… Nhưng có nhiều tiền chẳng vui hơn sao?
Chị nói chỉ tiêu 3, 4 triệu / tháng nhưng đồ chị mặc lại tố cáo chị xài hàng hiệu?
Chiếc đồng hồ này của một chị gái tặng, giá khoảng sáu mươi mấy triệu đồng. Đôi bông tai có hơn 5 triệu đồng thôi, riêng đôi giày là hàng hiệu nhưng mới được trai tặng cho chiều tối qua. Cái này hôm qua trai quẹt thẻ, nói tôi cầm 4 cái thẻ mua gì thì quẹt, mà không biết chọn cái gì nên chỉ lấy có đôi giày. Họ là đại gia có tiếng nhưng nhìn quê quê lắm, y như ba tôi hồi xưa. Lúc 2 đứa vào Tràng Tiền Plaza, tôi thấy đôi giày gần bốn mươi triệu đồng nên nói với trai là “thôi đi ra đi anh”. Tính tôi thương bạn trai.
Tôi toàn gặp những trai giàu, có tiếng này nọ nhưng chưa phải lúc tôi thuộc về họ. Tương lai của tôi phải là người đàn ông giàu, tôi không ngu đi yêu mấy anh nghèo như ngày xưa đâu.
Mang vật chất tới là “mua” được tình cảm của chị à?
Tôi nghĩ đó là cái giá của phụ nữ đáng được nhận, chẳng hạn nếu tôi quen một người đàn ông có tiền cho tôi, đó là cái xứng đáng với những tình cảm tôi bỏ ra. Phụ nữ luôn bị thiệt thòi, dù có được tiền đi chăng nữa.
Đàn ông đi lại với nhiều cô nhưng không bị hư người, phụ nữ đi lại với nhiều người là bị hư người, tàn sắc ngay. Phụ nữ bị như vậy còn bị người đời gọi là “đĩ”, nhưng đàn ông lại mang tiếng là “hào hoa”.
Nghe có vẻ cay nghiệt?
Tôi cay nghiệt với đàn ông thôi. Đến bây giờ tôi vẫn đang ở dưới vực thẳm, dù người khác thấy tôi mạnh mẽ nhưng thật ra tôi vẫn mất niềm tin vào đàn ông.
Ngày xưa, tôi vừa có tình cảm với một anh sinh viên nghèo thì lên giường, chưa hẳn là yêu. Lúc đấy tôi 16 tuổi, anh ta nghèo. Yêu nhau vài ba năm, anh ta lừa dối tôi cặp kè cô khác. Tôi thấy tiếc trinh tiết hơn, cho anh ta rồi mà chẳng nhận lại được gì. Anh ta bỏ tôi như bố tôi bỏ mẹ tôi vậy đó.
Đàn ông đâu chỉ cần một con búp bê biết làm tình
Sau khi chị nổi tiếng bởi tai tiếng, có ai tặng chị đồ hiệu dù chỉ cần 1 lần hẹn hò với chị?
Hiện tại chưa có ai mời tôi như thế cả, có thể mối quan hệ của tôi còn ít nên không có điều kiện được gặp đại gia tốt.
 
Ảnh: Trang Zen
Mới lại, tôi nghĩ làm gì cũng phải có yếu tố tình cảm. Đàn ông nếu không có tình cảm, họ chỉ làm tình một lần, còn nếu có tình cảm mới làm tình nhiều lần. Đừng nghĩ đàn ông sinh ra chỉ biết đến tình dục, khi làm tình họ cũng rất cần tình cảm. Dù không đi đến hôn nhân mà chỉ quan hệ trong thời gian ngắn, họ cũng cần cái tình để làm chuyện đó.
Nhiều người hiểu lầm đàn ông đến với phụ nữ chỉ để thỏa mãn nhu cầu sex (làm tình) thôi. Không phải đâu, họ đâu chỉ cần một con búp bê biết làm tình!
Chị hy vọng gì ở những người đàn ông mà mình sẽ quen?
Hiện tại tôi chưa yêu ai, tôi hy vọng một người đàn ông có đầy đủ vật chất, tài giỏi, thương tôi là được rồi. Người ấy không cần phải giàu mà chỉ cần giúp đỡ tôi trong những lúc khó khăn, luôn ở bên cạnh. Trước đây tôi chưa từng yêu người đàn ông giàu nào, bạn trai của tôi chỉ là những anh chàng sinh viên mới ra trường, khi đi làm họ bỏ rơi tôi. Có thể anh ta thấy hoàn cảnh gia đình bố mẹ ly dị, tôi lại còn nhỏ, chưa học đến nơi đến chốn nên họ chán. Tôi không còn niềm tin vào đàn ông.
Không có niềm tin vào đàn ông thì chị rất khó hy vọng sẽ có người đàn ông yêu mình?
Tôi nghĩ chỉ cần thương vừa đủ. Yêu chân thật ư? Tôi không còn niềm tin nữa, quen chỉ quen vậy thôi. Tôi không nghĩ một ngày mình sẽ có gia đình hạnh phúc, tôi chỉ nghĩ có một công việc ổn định, sinh một đứa con, tự do tự tại.
Chị lấy chuẩn mực gì làm thước đo người đàn ông mình có thể quen?
Lấy tiền bạc và tình cảm. Tôi không cần người quá si tình với mình, chỉ cần một người trách nhiệm. Chẳng hạn người đàn ông đó muốn cưới và có con với mình họ phải có trách nhiệm lo cho con cái.
Tôi sợ nhất người giống ba mình, mẹ lo cho ba hết nhưng ba vẫn có thể bỏ rơi mẹ như vậy, đó là điều tôi chưa từng ngờ đến.
Phụ nữ sống thoáng như chị chắc đàn ông nước ngoài sẽ thích?
Tôi không thích trai Tây, tôi chỉ thích trai Việt Nam hiền lành. Dù tôi cá tính nhưng lại thích người đàn ông nguồn gốc Việt, có địa vị xã hội để họ có thể gõ đầu được tôi.
Nhưng tai tiếng của chị sẽ khiến ước mơ “lấy chồng Việt mà giàu” rất khó?
Yêu là một chuyện, lấy là một chuyện, đến công khai là một kiểu và giữ kín cũng là kiểu khác, nếu họ không công khai thì có thể giữ kín mà. Tôi không muốn yêu một người nghèo như trước đây, để rồi khi có của họ cũng bỏ tôi mà đi.
Đàn ông giàu chắc gì không bỏ chị mà đi?
Nhưng họ sẽ bỏ lại đống tiền cho tôi.
( hết bài trích trên vietnamnet.vn)
 
Dưới đây là bài về ông Huỳnh Uy Dũng.
 
BỐ - BÁO & BÓNG

Sáng nay đọc bài "Cậu bé 1 tuổi đã trở thành... tỷ phú" trên Dân Việt (http://danviet.vn/thoi-su/cau-be-1-tuoi-da-tro-thanh-ty-phu-chu-tich-hoi-dong-quan-tri/2013092103585357p1c24.htm), phản ánh toàn cảnh buổi sinh nhật cậu con trai của đại gia Dũng lò vôi, nguyên Đại biểu Quốc hội khóa X dưới cái tên HUỳnh Phi Dũng (mới đổi thành Huỳnh Uy Dũng sau khi chia tay người vợ đầu hơn tuổi, con gái 1 phó CT tỉnh) với cô vợ sau là Nguyễn Phương Hằng (tương tự chồng, bà Hằng cũng có tên cũ là Nguyễn Thị Thanh Tuyền và 1 cuộc hôn nhân trước đó).
Kg rõ bài mô tả đại tiệc sinh nhật, đc coi là hoành tráng nhất Saithanh, có thuộc tuýp bài tường thuật độc quyền hay kg? Chỉ biết, khi đọc, MHK tôi liên tục phải "nêu câu hỏi", mặc dù đã cố quên việc 1 đứa trẻ mới đầy năm, bị "bế" lên chiếc ghế cao nhất của 1 doanh nghiệp (sở hữu số vốn hàng ngàn tỷ đồng), có gì đó mang hơi hướm của chuyện con vua vài tháng tuổi, đã đc truyền ngôi của thời phong kiến, xa xưa.
1/ Báo viết, "Tại lễ thôi nôi của Huỳnh Hằng Hữu, ông Huỳnh Uy Dũng và bà Nguyễn Phương Hằng chính thức tuyên bố trao khối tài sản khổng lồ cho con" và, cậu bé "chính thức trở thành Chủ tịch HĐQT Cty cổ phần Du lịch Đại Nam". Do đó (théc méc):
- Ông Dũng trao tài sản, nhg về mặt pháp lý đã có hợp đồng tặng cho (hợp pháp) chưa? Neen nhớ, đoois với những tài sản phải đăng ký, Luật Dân sự quy định, hợp đồng cho tặng chỉ có hiệu lực khi người nhận tài sản đăng ký với cơ quan chức năng (chỉ khi có tài sản mới đc làm chủ tịch HĐQT)...

- Theo Luật Doanh nghiệp, người chưa thành niên, người bị hạn chế năng lực hành vi dân sự... kg đc tham gia quản lý doanh nghiệp. Trong khi, cậu quý tử đứng chưa vững sẽ lãnh (chỉ) đạo thế nào (MHK kg rõ điều lệ của Cty quy định cụ thể ra sao)?
2/ Bài báo tiếp, "nhân kỷ niệm ngày sinh lần thứ nhất của cậu con trai, v/c ông Dũng lò vôi đã lập di chúc, tuyên bố trao toàn bộ khối tài sản khổng lồ của mình cho cậu bé Huỳnh Hằng Hữu để thực hiện những điều thánh thiện nhất giúp đời và giúp người" (mặc dù, trước đos đã ghi, v/c Dũng lò vôi đã "chính thức cho con tài sản", kg phải cho trên di chúc). Bởi thế:

- Di chúc chỉ có hiệu lực khi người có tài sản "đội nón ra đi", trong khi v/c ông Dũng vẫn "chình ình" ra đó. Bởi vậy, việc cho "khối tài sản khổng lồ", dường như, chỉ là cho mồm, khi "thăng hoa", ngẫu hứng?

- Nếu chỉ nhằm "thực hiện những điều thánh thiện nhất giúp đời và giúp người" mà long trọng trao tài sản cho con - đứa trẻ vừa tròn 1 tuổi - thì càng thêm khó hiểu. Vì, nếu muốn làm điều "thiêng liêng, cao cả" (giúo đời, giúp người), chả lẽ tự thân 2 người lớn là v/c đại đại gia Dũng kg làm đc?

3/ Cũng theo bài báo, "Trước mắt, toàn bộ khối tài sản khổng lồ, cậu bé chỉ tuân theo sự chỉ đạo của v/c ông Dũng lò vôi và Hội đồng giám sát gồm 10 thành viên cho đến khi tròn 18 tuổi thì được quyết định riêng theo di chúc". Ái chà:
- Như đã nói, 1 đứa trẻ mới chập chững biết đi thì kg hiểu vieecj tuân "theo sự chỉ đạo"
của cha sẽ thế nào?

- Vì "hoàng tử" Hữu chưa thành niên nên theo quy định, người đại diện sẽ là v/c ông Dũng. Và, như thế, chẳng lẽ v/c ông này vừa là bên cho, vừa là bên nhận (trong lúc, Luật Dân sự kg cho phép "tay trái tặng của cho tay phải")?

- Để tránh việc tay nọ cho tay kia, v/c ông Dũng có thể kiếm người giám hộ cho con. Thế nhg, éo le thay, cũng theo luật, trường hợp giám hộ con chưa thành niên chỉ đc phép khi cha, mẹ không có điều kiện chăm sóc, giáo dục con. Và, v/c đại gia "phát tích" từ lò vôi còn nứt bao nhiêu đố, đổ bao nhiêu vách lăm lắm, nào đã ra nông nỗi đến mức bỏ con?
- Khi Huỳnh Hằng Hữu đạt tuổi 18 mà v/c ông Dũng vẫn còn (chưa mất), thì liẹu rằng, "tỷ phú thôi nôi" có được "quyết định riêng theo di chúc mà cha hoặc mẹ để lại"? Thế nhưng, bieets đâu đấy, v/c ông chủ Đại Nam đã có lộ trình chấm dứt cuộc sống của mình, trong vòng 17 niên tới?

4/ Lại nữa, "Ông Huỳnh Uy Dũng cho biết, thời điểm này ông cho con tài sản là tốt nhất để làm quỹ từ thiện, vì v/c không nợ nần bất cứ ai 1 đồng nào, kể cả ngân hàng. Tài sản này là tài sản thật và ông cho con không phải để làm giàu mà dẫn dắt con ông vào cõi Chân – Thiện – Mỹ". Ô hay:

- Đâu là "cơ sở khoa học" để đại gia đất Thủ cho rằng, thôi nôi là thời điểm (cho con) tốt nhất để lập quỹ? Và, nếu muốn "mần" (quỹ) thì tại sao ông kg "tự nhiên" mà phải "đè" con mình, đứa trẻ chưa biết nói, biết nghe nửa tù về lòng nhân ái, xót thương?...

- Thực tế, kg ít người khi đg là con nợ vẫn làm từ thiện ngon lành, "vô tư" (miễn khả năng trả nợ vẫn còn). Hơn thế, đâu cứ phải lập quỹ vào thời điểm con đầy năm mơis chứng minh đc sự không nợ, chẳng nần?

- Chả nhẽ Sóng Thần, Đại Nam với hàng trăm mẫu đất mênh mang lại là tài sản ảo? Chưa hết, nghe đại doanh nhân bảo, cho của để dắt con vào cõi Chân – Thiện – Mỹ, thì thật kg thể hình dung ra việc dẫn dắt "vào cõi" theo kiểu gì, "phương thức" ra sao?
5/ Vẫn theo bài báo, "công việc thiện nguyện đầu tiên cậu bé tỷ phú, Chủ tịch HĐQT làm là tài trợ phẫu thuật tim cho 4 bệnh nhân" và "xây dựng phân xưởng thực hành Trung tâm dạy nghề người khuyết tật và trẻ mồ côi TP.HCM" 1.189.000.000 đồng. Thật tiếc:
- Đọc mãi vẫn kg thấy chữ nào dẫn lời cám ơn của những người lên "sân khấu" nhận tài trợ từ cậu bé chủ tịch - tỷ phú. MHK tin rằng, dứt khoát họ có cất lời nhưng lại chậm chạp kg nghĩ ra họ cám ơn ai: Người bố, người con (đang trên tay) hay là cả 2?
Ôi, nếu đúng những gì báo viết thì còn nhiều điều nghĩ mãi hổng ra. Và, lại càng bí hơn, khi 1 người bạn a lô: "Bố tự cho... bố để (báo) đánh bóng con thôi". Thật kg sao hiểu nổi!
Hết đoạn trích.
Xin hẹn bạn đọc gặp lại tại bài viết tới đây mang tựa đề "Thói sùng thượng vật chất" của Nguyễn Huy Cường bàn về vấn đề trên.
 



Ý kiến bình luận
Tiêu đề
 
Nội dung
 
Họ và tên
 
Email
 
 (Chú ý: Những thông tin có (*) là bắt buộc.)
Những bài viết được quan tâm