Cập nhật lúc: 6/24/2013 8:36:14 AM
Những người thích vịt ( Kỳ 7 )
 Trong vận động của tư tưởng con người, sự “phản tỉnh” có cường độ phát triển rất nhanh. Một người từ tầm “không biết gì” đến “biết” hoặc “từ từ biết” khác hẳn với người ngày trước bị người ta nói rằng “xanh” nay thấy “đỏ” thì từ lòng tin đến cách hiểu, cách sống sẽ thay đổi tận gốc.

 ( Con ngựa trên xe này là đồ mã giá 2,8 triệu, gần bằng giá một con ngựa con thật ở Hà Giang. )
 
Đi chợ mua vận hội.
 
Năm 2007 tôi đến thăm đền Bà chúa Kho ở Bắc Ninh.
 
Trước khi đi, tôi và bà bạn ghé chợ Bắc Qua sắm một cái lễ vật khá trang trọng.
 
Ngờ đâu, chính cái lễ cồng kềnh này gây phiền cho chúng tôi ở chuyến đi này. Chỉ cần nhìn phớt qua, họ biết chúng tôi đi đâu.
 
Một hệ thống nhân viên tiếp thị cho giới thầy bà chặn khách từ cách đền 10 km. Họ bám theo, chèo kéo kinh hồn.
 
Tôi dừng xe để thâm nhập.
 
Qua một câu chuyện khá bài bản, dài, nhiều nội dung cuối cùng người tiếp thị tiến dẫn thẳng đến thầy H. Theo người này thì thầy kia thuộc bậc cao siêu, thầy ăn chay quanh năm và không bao giờ “sơ múi” đến chuyện trần tục, sớ của thầy được "trên” chấp nhận dễ dàng, còn những ông khác là “bí bơ”, là ăn theo, không thiêng.
 
Gửi xe xong tôi bị kéo một mạch lại “gian hàng” của thầy H.
 

Thầy H chừng bốn mươi tuổi, hơi mập nhưng vẫn hợp với bộ áo the khăn đóng.

Quả là chữ thầy đẹp, viết theo dạng “thảo”, nom khá cuốn hút.
 
Thầy hỏi tôi tên tuổi từng người trong nhà, tôi kể 06 cái tên. Thầy điền mỗi cái tên vào ô trống trong một bộ “hồ sơ” in sẵn khác nhau, cả bộ 24 cái trên nền mẫu của một loại giấy quy cách đẹp, màu vàng thẫm.
 
Sau hết, thầy hỏi tôi nguyện vọng gì để thầy ghi lá sớ chính.
 
Tôi đảo mắt nhìn quanh, ý muốn chỉ nói chuyện với riêng thầy. Thầy tinh ý lắm, nhắc nhở mấy người xung quanh tùy nghi di tản.
 
Chỉ còn hai người, tôi nêu ý là tôi rất muốn được an toàn vì vừa …vi phạm pháp luật. Thầy ok ngay, cặm cụi viết. Xong đoạn này thầy hỏi muốn gì nữa không? Tôi nêu tiếp “Sau khi tai qua nạn khỏi, vẫn được lên chức trong đợt bầu bán này”. Thầy cúi xuống mặt giấy, một tràng chữ hán phóng ra hết tốc lực.
 
Xong việc, nhận 440 ngàn đồng tiền sản xuất công văn gửi thánh xong, thầy tâm sự: hoàn cảnh, sự thể và nguyện vọng của anh giống hệt như ông Nguyễn ngọc T. ở bộ X. Bây giờ thì ông này khá rồi…(sau tôi có kiểm chứng lại, Bộ X không có nhân vật như nói trên).
 
Thầy còn nói thêm, một trong hai người có tên ghi trong 6 lá sớ đầu, là cô Y và cậu M nội năm nay sẽ gặp may lớn, nhớ đến tạ ơn thầy.
 
Thật khó cho tôi, vì hai cái tên kia của hai người … không có thực, do tôi bịa ra.
 
Tôi ra đền để kính thánh, hóa món công văn này trong sự sốt ruột chờ len được vào của ba khách hàng khác. Buổi sớm hôm đó, tôi đếm được 11 người đến với thầy. Khi tổng kết cuốn sổ tay ghi các quan sát khác nhau với ba bốn thầy khác ở cổng đền thì thấy không như quảng cáo của những người tiếp thị đến với tôi mà là ai cũng đắt hàng, có ông làm không hết việc.
 
Thì ra, mỗi thầy dùng một vài “đội” tiếp thị riêng, đón lõng “nắm lấy thắt lưng địch mà đánh” từ mười km kể từ các hướng.
 
Tình hình ở ngôi đền này nhiều năm nay vẫn vậy, mỗi ngày khoảng nửa tấn giấy các dạng được tiêu hủy. Giá thành của nó cũng là một loại siêu lợi nhuận. Bạn đọc muốn kiểm chứng, chỉ mất một giờ đồng hồ từ thủ đô Hà Nội lên bắc Ninh  là thấy hết.
 
Buổi tối hôm đó, theo chỉ dẫn tôi tìm được đến nhà thầy, họ dặn là khi hỏi thăm, đừng nói chuyện thầy bà gì mà nói tìm ông H, trùm “pơmu”. Nhà thầy là một gia cư khá vững mạn Đình Bảng, trong khuôn viên rộng rãi này có vẻ một cơ xưởng chế biến gỗ cao cấp chứ không có dấu vết gì của người làm nghề ghi thông điệp của nhân gian gửi lên thượng đế cả.
 
Tôi quay lại bằng xe du lịch hạng sang, nói tiếng miền nam và vài “cải tiến sơ bộ” cùng người môi giới cho làng buôn …gỗ quý.
 
Phải đợi thầy một chút, thầy đang tắm.
 
Khi gặp nhau, tôi ngỡ ngàng không nhận ra “thầy” hồi sáng. Thầy đẹp trai quá chừng, quần jeen, áo cộc tay, khỏe mạnh, hoạt bát.
 
Thầy cũng không nhận ra tôi. Chúng tôi giao dịch với nhau quanh nội dung tôi cần bán 50 phách gỗ pơmu Lào, hàng không giấy tờ và giao hàng tận Nghệ An. Thầy ok hết và rất hào hứng. Sau khi trao đổi tên tuổi, điện thoại, thầy mời tôi đi…karaoke! Một giờ rưỡi sau đó, chúng tôi sống như những thương gia thực thụ, thời thượng tại một nhà hàng hạng sang cách ga Yên Viên chừng hai km. Nơi ấy, không có chỗ cho người ăn chay trường và kiêng kỵ phụ nữ!.
 
Hình ảnh trên đây, thực chất không phải loại “hàng hiếm” trên cõi dương lúc này.
 
Ở Việt Nam ta, khác hẳn hình ảnh ở Tam Đảo những năm sáu mươi nêu trong bài trước , khi cả huyện chỉ có một hai ông thày bói mà hầu như lúc này xóm nào cũng có thày, huyện nào cũng có “phủ” , miền nào cũng có những “chuyên gia” tâm linh.
 
Ngay trong nhà sách, mảng sách phục vụ nhu cầu này từ những công trình nghiên cứu của những học giả  nghiêm túc với những giá trị lớn đến mớ sách hầm bà lằng, cãi nhau chí chóe, nội dung vô thừa nhận được in ấn vô chừng chớn.
 

Sức sống ào ạt, mạnh mẽ ấy được tạo nên trên nền tảng nào?
 
Dân trí
Kỷ cương lỏng lẻo
Hấp lực thu nhập của “nghề” tâm linh
Nhu cầu được tôn vinh của giới  “thầy”?
Vân vân và vân vân 

Có những khoảng trống

Những cách đặt vấn đề nói trên, cái nào cũng đúng cả, nhưng không phải cái căn bản, càng không phải cái nền tảng.
 
Để góp phần kiến tạo một xã hội có sức sống mạnh mẽ, có đời sống tinh thần lành mạnh vừa biết tôn cao những giá trị, kể cả những giá trị siêu nhiên vừa biết đề kháng với những biểu hiện không lành mạnh, phải chỉ ra được cái căn bản của hiện trạng.
 
Trạng thái “Cận duy tâm”, một não trạng khá phổ biến trong một tỷ lệ  dân số không nhỏ hiện nay được tạo bởi cái gì?
 
Từ những năm năm mươi, khi cách mạng thành công, nền giáo dục mới ở phía  bắc nghiễm nhiên phủi sạch mọi lý thuyết, mọi căn bản mang hơi hướm thần học. Chủ nghĩa duy vật biện chứng trở thành chủ nghĩa chủ đạo cho đời sống.
 
Tôi đã ghi nhận hiện tượng này trong một vần thơ buồn “Mai ai biết lấy gì ghi sử sách- người đời nay đang thành kẻ nợ nần – chùa triền thành nơi kê máy nổ – còn sân chùa dùng để quải mạ sân”. ( Bài thơ “Bài ca quê nội” trong mục Thơ tại website này)
Vài chục năm sống thủy chung với chủ nghĩa duy vật như  vậy, đã có hàng chục triệu người vô tình hay hữu ý coi tất cả những gì ngoài hoạt động vật lý, những gì không đo đếm, cân nặng được, là phi lí, là không đáng tin cậy.
 
Ngay bây giờ, lớp trung niên dưới 60 tuổi tự trang bị cốt cách này vẫn còn khá nhiều.
 
Nhưng

Đến lúc người ta chứng kiến được nhiều chuyện không - phải - như - vậy nữa. Tình hình bắt đầu đổi khác.
 
Trong vận động của tư tưởng con người, sự “phản tỉnh” có cường độ phát triển rất nhanh. Một người từ tầm “không biết gì” đến “biết” hoặc “từ từ biết” khác hẳn với người ngày trước bị người ta nói rằng “xanh” nay thấy “đỏ” thì thừ lòng tin đến cách hiểu, cách sống sẽ thay đổi tận gốc.
 
Tôi  đã vô tình có mặt trong một cuộc tranh luận nảy lửa thuộc đề tài này. Mọi người tham gia tranh luận liên tiếp tấn công nhau bằng khuynh hướng “có-không”, “sai-đúng” theo cảm quan của họ.
 
Cái đáng tiếc của loại tranh luận này là không có trọng tài, không có ánh sáng của trí tuệ dẫn đường mà chỉ có trực cảm và những ý kiến chủ quan của những người tham gia tranh luận.
 
Nhưng hôm đó, buổi tranh luận cũng có những mặt  tích cực, đáng ghi nhận.
 
Sau khi phe “tích cực” dùng đủ mọi lí lẽ “chấn áp“ phe “tiêu cực”, có vẻ như phần thắng nắm chắc trong tay.
 
Ông T. một nhà thầu chuyên cho thuê máy xây dựng, thuộc phe “tiêu cực” bình tĩnh nêu câu hỏi.
 
Xin các bác giảng giải giùm em hai hiện tượng này.
 
Nhà em và nhà bác C. (có mặt tại đây) ở sát trường bắn bên quận 9.
 
Không chỉ em và bác C đây, nhiều người dân sở tại biết được hiện tượng này.
 
Thông thường, công việc hành quyết tử tù được giữ bí mật ra trò. Chính chiến sỹ được giao nhiệm vụ nổ súng cũng chỉ biết trước giờ làm nhiệm vụ một giờ đồng hồ. Đó là nguyên tắc của công tác này.
 
Ấy vậy mà có người biết trước vài ngày: đó là con chim lợn!.
 
Hễ cứ khuya về, nó bay qua, “béc” vài tiếng là y như rằng vài hôm sau có một anh dựa cột!.
 
Thứ hai, theo duy vật chết là hết nhưng người chết đuối ba ngày sau vẫn nhận được đâu là người ruột thịt. Ai đã coi hiện tượng này đều biết, khi tìm được xác, sau khi thông tin đến với người thân, cha mẹ hoặc anh em ruột vừa tiếp cận là người chết, có thể đã bốc mùi, đã phân hóa bên ngoài hực ra một chút huyết ở mũi. Đó là một sự thật.
 
Bên đối diện im lặng. Những điều nhà thầu này nói, không phải vô căn cứ.
 
Như đã nói, trong loạt bài viết này, từ góc nhìn báo chí, tác giả không có tham vọng đi sâu vào lãnh vực học thuật mà chỉ nhằm một mục đích cố gắng minh định vàng ra vàng, thau ra thau và muốn thâm nhập thật sâu vào cái khoảng trống giữa vàng và thau, để hạn chế đến mức thấp nhất, lượng người nhìn vàng, hóa thau.
 
( Còn nữa)
 
Bài và ảnh: Nguyễn Huy Cường

(Bài đăng trên báo Kienthuc.net.vn).
 
Ý kiến bình luận
Tiêu đề
 
Nội dung
 
Họ và tên
 
Email
 
 (Chú ý: Những thông tin có (*) là bắt buộc.)
Những bài viết được quan tâm