Cập nhật lúc: 3/6/2018 4:34:03 AM
Không ăn vụng nhưng vẫn phải lau miệng !
Anh Tân cất điện thoại sau khi nghe cuộc gọi rất vui, định chạy sang hàng xóm có chút việc thì vợ gọi lại hỏi anh vừa nhận điện thoại của ai mà vui vậy? Anh thoáng bối rối và trả lời vợ là điện thoại của đối tác bên công ty.

Chiều hôm sau, tan sở làm anh gặp lại chị Hà, người bạn gái học phổ thông cùng cách nay gần hai mươi năm, chị vừa đi cùng đoàn giáo chức ngoài miền Bắc vào đây trong một kỳ nghỉ ba ngày.
 
Bóng dáng tình xưa.
Hồi còn là sinh viên, anh Tân và Chị Hà là cặp đôi rất trội trong mọi hoạt động xã hội của nhà trường. Có lúc anh và chị làm MC cho một hội diễn nổi đình nổi đám.



 
Có lần anh định ngỏ lời để tiến xa hơn nhưng chị đáp rất thành thật rằng chị rất mến anh nhưng nhà chị có dòng dõi khoa bảng, theo ý nguyện cha anh, chị sẽ còn phải theo đuổi dăm năm học cao học nữa bên tây mà anh thì tính ra trường phải đi làm ngay vì hoàn cảnh gia đình khá hạn hẹp về kinh tế.
Họ tìm điểm dừng tại đó.
Năm năm sau chị lấy chồng ngoại quốc và vợ chồng chị về dạy ở một trường đại học ngoài Hà Nội còn anh công tác tại Sài Gòn.
Sau đận ấy, họ xa nhau biền biệt nhưng hai người vẫn dành cho nhau nhiều tình cảm tốt. Chiều nay, chị và anh dùng một bữa cơm thân mật nhân ngày gặp lại. Ăn xong, chị lại vội vàng ra sân bay ngay.
Anh về nhà muộn chừng hai giờ so với ngày thường.
 
Không lẽ... nói thật.
Về nhà, chị dọn một mâm cơm khá thịnh soạn, bữa cơm khá vui vẻ. Chị đặc biệt chú ý đến anh.
Anh có tâm trạng của người không muốn sự rắc rối nên không bộc lộ chuyện mình đã ăn cơm với bạn gái, đành phải ăn thêm rất tích cực để vợ khỏi…nghi.
Chị ngồi đó ngắm nhìn anh, cười cười thú vị.
Chị hỏi anh vừa đi đâu về, anh trả lời đi xem giùm ông bạn mua ít cây kiểng, ông ta sắp về nhà mới.
Chị nói: Hôm nào ông bạn về nhà mới, anh cho em đi cùng nha!?.
Câu nói hàm ý gì đó rất lạ khiến anh hoang mang, hình như chị biết điều gì đó. Bây giờ tìm đâu được ông bạn “sắp về nhà mới” để điền vào chỗ trống.
Chủ nhật tuần sau anh phải phụ trách một chương trình phổ cập bơi lội cho anh chị em ở đoàn tiếp viên hàng không theo quy định của ngành mình. Anh được phân công giúp hai cô gái trẻ xinh xắn trong hồ bơi và không khí làm việc rất hài lòng, có điều cũng về muộn hai giờ bởi bơi xong, hơi mệt, anh em đi ăn tối luôn.
Về nhà chị hỏi:
-Hôm nay anh sang chỗ ông bạn “về nhà mới” hả?.
Anh ậm ừ, anh giật mình, hình như có cái gì bất ổn. Anh nói đại:
-Anh đi hỏi giúp chuyện…vào trường cao đẳng cho con người bạn, nó thi thiếu nửa điểm…
Chị mỉm cười.
Một lần khác, anh tham gia nhóm kịch ở cơ quan tự biên tự diễn trong dịp lễ lớn.
Anh đóng vai vợ chồng với một cô cũng rất xinh. Là dân nghiệp dư, anh phải học lời thoại rất nhọc nhằn, nhất là món chàng, nàng, anh yêu em, em yêu anh hết lòng….Đêm về, khi vắng chị, anh phải lẩm nhẩm học thêm cho thuộc.
Sáng sau ngủ dậy, chị hỏi anh:
Dạo này anh có đi mua cây kiểng hay xin điểm cho con bạn nữa không?.
Anh thực sự hoang mang!
 
Nỗi khổ lấy vợ giỏi.
Khi lấy vợ, anh chỉ biết chị làm ở UBND tỉnh, hình như khối đoàn thể gì đó. Anh đâu biết chị đã học qua trường Cao đẳng Kiểm sát và môn “tội phạm học” là môn chị học xuất sắc.
Có thể nói anh “ăn ngon ngủ yên” được đến nay cũng nhờ có chuyên môn này của chị. Chị nắm bắt rất nhanh những diễn biến tâm lý, hành vi của chồng. Chị có phương pháp để “đọc” chồng rất nhanh và giám sát chồng rất “cứng”.
Mọi cử chỉ, lời nói dối trá của anh đều bị chị thấu hiểu rất nhanh.
Chị biết anh hoàn toàn …vô tội nhưng chị rất ngạc nhiên khi thấy anh thường phải lau mép khi không…ăn vụng.
Điều này khiến chị thấy bất an. Chị hiểu láng máng rằng…có lẽ “họ” còn có âm mưu gì nữa chăng?.
 
Tuyệt vời bà chị vợ.
Một hôm, anh ghé nhà mẹ vợ lo chuẩn bị làm lễ thượng thọ cho cụ. Khi công việc ổn rồi, bà chị vợ, một nhà giáo sắp về hưu mời anh ngồi uống nước và nói chuyện.
Bà chị đề nghị anh hãy sống thật đàng hoàng, hãy trung thực chứ không cần trí trá. Hãy sống đúng chất đàn ông của mình, còn vợ anh, để chị lo.
Qua câu chuyện, anh tá hỏa ra khi nhận biết rằng: anh đã thành đối tượng theo dõi của vợ mình lâu nay rồi. Rất may mắn là sự thực, chưa có gì nghiêm trọng xảy ra.
Anh cũng biết vợ anh đã trao đổi những câu chuyện thầm kín kia với bà chị vợ.
Đến lúc này, anh thấy hối hận phần nào vì việc nói dối vợ vì những lẽ không đâu.
Từ hôm đó, anh làm theo lời khuyên của bà chị vợ.
Hình như không khí sống trong nhà thoải mái hơn, vui vẻ hơn.
Anh đâu biết rằng, chính bà chị vợ là người đã cảnh báo cô em gái mình, là vợ anh về những gì tai hại sẽ đến khi người vợ cứ luôn giám sát, theo dõi chồng kỹ lưỡng , sít sao như …tội phạm.
Điều đó sẽ đầu độc không khí sống trong nhà, không gian hạnh phúc rất dễ bị thương tổn , điều mà ở môn học “tội phạm học” không dạy.
Huy Cường

Bài đăng trên báo Gia đình Việt Nam
giadinhvietnam.vn

 
 
 
 
 
 
 

Ý kiến bình luận
Tiêu đề
 
Nội dung
 
Họ và tên
 
Email
 
 (Chú ý: Những thông tin có (*) là bắt buộc.)
Những bài viết được quan tâm