logo
Cập nhật lúc: 5/3/2013 9:51:07 AM
Dáng xưa


 
          Tặng những bạn gái cùng thời với tôi.

Buổi ấy anh về thăm quê nội

Nay vắng hương sen níu giữ con ngòi

Cũng không còn

Vuông cỏ mềm

Để anh cởi giày ào xuống chơi bóng bưởi

Đâu tiếng tàu than xưa tha thiết hú còi? .
 
Nay quê lúa mà ruộng ngày hẹp lại

Đâu con rô đồng khẽ món cạnh cầu ao?

Đâu lời tỏ tình vừa thơ vừa vụng?

Đáy nước lặng lờ

Hai đứa đếm sao…
 
Ai dám trách khi người đông đất chật

Nhưng sao nhớ những đêm xưa đập lúa sân đình

Lũ trẻ cà kê chuyện yêu chuyện ghét

Thoáng cái, con gà vỗ cánh gọi bình minh
 
Thoáng cái các em thành bà, thành mẹ

Nét tảo tần nhăn trên đuôi mắt, đầu mi

Phiên chợ khuya căn cơ lời mặc cả

Nặng vết chân trần in nẻo những lối đi
 
Thương mái cọ năng mưa mòn cũ

Mái tóc hanh khô bởi sương sớm gió tà

Cô giáo trẻ cất Kiều vào tủ

Còng lưng tôm cuốc thửa đất sau nhà
 
Ai bảo em cứ một đời giống mẹ

Như con cò mỏi cánh vẫy bao la

Đổi tuổi trẻ lấy nắm tép, mớ ngô

Lấy nhọc nhằn áo vá
 
Mồ hôi mặn dần trên cánh đồng Ba

Con gà mẹ co mình cây rơm ướt

Có gì đâu mà cộc tác đầu sân

Đôi trẻ hôm qua gượng cười trong ảnh cưới
 
Nay thâu đêm tính chuyện nợ nần

Thương nải chuối cỗi cằn không mọng nổi

Bàn tay em thon thả hôm xưa

Nay bươn bả sớm hôm đầu đường cuối chợ
 
Tay em khô như nải chuối trái mùa

Đất quê mình xưa

Nơi bến Chùa chợ Rằm bao thuyền neo đậu

Điệu dân ca Phú Thọ bắc qua chiều
 
Nơi gạo trắng nước trong

Con gái Lưu Phương xưa ngọt ngào dải yếm

Và mái đình xưa rộn rã nhịp trống chèo

Nếu một bận anh được mơ thấy Bụt
 
Chỉ một điều tha thiết với bề trên

Xin cho em

Trước khi trở thành Bà, thành Mẹ

Phải có một thời

Em được chính là Em.

Nguyễn Huy Cường
Ý kiến bình luận
Tiêu đề
 
Nội dung
 
Họ và tên
 
Email
 
 (Chú ý: Những thông tin có (*) là bắt buộc.)
Những bài viết được quan tâm