logo
Cập nhật lúc: 5/6/2013 8:32:35 AM
Bài ca quê nội
 

 
Mẹ ơi Phương Xá của con ơi
Đất bãi Minh Tân thủa cát bồi
Ai ơi tới đó qua đây đã
Nghe chiều ngọt dịu tiếng ầu ơi…
 
Xưa con đã làm thơ mời bạn
Đường dài xin hãy ghé thăm
Ai đã đến dù không lần trở lại
Quên làm sao mỗi chợ phiên rằm…
 
 
Ai gọi mùa màng cánh đồng Ba
Thương cò mỏi cánh vẫy bao la
Con đường làm dáng mềm như lụa
Bến chùa chen đậu những thuyền xa
 
Tứ xứ về đây rồi lưu lại
Nơi con người thanh lịch tựa hoa ban
Khách quen lạ, mời nơi trang trọng nhất
Nhẹ tay, không bụi vẫn lau bàn
 
Nay con lại làm thơ từ đất khách
Ầm ầm trôi mấy cuộc bể dâu
Sông thơ mộng qua mấy lần hồng thủy
Bờ xa thêm những sóng bạc đầu 
 
 
Đêm khảm khắc tiếng gọi đò tuyệt vọng
Tiếng mẹ nghèo nấc lặng giữa canh khuya
Sông rộng quá, đau lòng người cẵng  sữa
Bữa gạo chiều, dừng lại giữa cách chia
 
Bố cứ vác đục, rìu đi tứ xứ
Nhặt nhạnh từng đồng lẻ để “mua công”
Đồng tiền khổ gửi vào nơi vô vọng
Rồi cầu mong, đừng mất lúa ngoài đồng…
 
Anh cầm súng xa nhà đi kháng chiến
Ơ quê hương, mẹ đã có …tinh thần
Mẹ đem bán con gà còi làm nghĩa vụ
Tháng năm qua nên lưng mẹ cong dần
  
 
Thương các cụ bề trên nay muốn hỏi
Cháu con nào nghe náo nức danh thơm?
Cháu con nào khuya, ba làng bốn chợ
Cháu con nào lầm lũi giật áo cơm
 
Con đường nhỏ cong mình như dấu hỏi
Bao mái tranh xơ xớp mấy năm rồi
Mái đình cong rêu phong im ngủ
Con sếu già vẫy cánh… chơi vơi
 
Cô giáo trẻ sau lúc rời bục giảng
Cất vội giáo trình, vơ cái cân treo
Nỗi xấp ngửa đời cô, đâu hy vọng?
Nửa chữ làm thầy, còn nửa chữ liêu xiêu…
 
Lớp trẻ quê ta đã một thời…
Không thơ.
Không  nhạc…
Bánh xe nghèo quay tít quãng đường khuya
Trầy trật lủi chui đầu đường xó chợ
Con ve kêu rát bỏng cả trưa hè
 
Mai ai biết lấy gì ghi sử sách
Người đời nay đang thành kẻ nợ nần
Chùa chiền bỗng thành nơi kê máy nổ
Còn trước đình dùng để quải mạ sân
 
Cái  cát set bên hàng thịt chó
Ném vào đêm điệu nhạc cuồng điên
Mẹ vẫn vẳng nghe hoài trong gió
Xem ai gọi con mình bằng câu hát giao duyên ?
 
Em thôi hát nhẹ nhàng như gió
Gửi niềm yêu theo cánh lụa đào
Thời đại mới biết ai người có lỗi ?
Mẹ nhìn con đang lớn, tiếc nao nao…

Chúng bạn động viên em đi thi hoa hậu
Bởi em yêu thơ nên đôi má dễ hồng
Ai cứ ngắm em mày ngài, mắt phượng
Nhưng đừng đo vòng ngực, vòng mông.
 
Xin trả cho tôi một thời thơ bé
Sân đình khuya tập kịch dưới đèn lồng
Chí con trẻ tập căm thù, yêu nước
Rút kiếm anh hùng diệt sạch bọn Lý Thông…
 
Cho tôi đốt nén nhang hoài niệm
Cho một lớp người vĩnh viễn với núi sông
Không trở lại với đồng Ba, gò Kiệu
Hòa tên mình vào tên núi, tên sông… 
 

Từ xa lắc, tôi thường mong phút lặng
Nghe tiếng chuông từ xóm Họ vọng về
Ai có hỏi quê mình, quê ấy…
Xứ sở êm đềm xưa, phía bắc Cẩm Khê.
                                               
       Sài Gòn  01 tháng 10 năm 1994.
 
              
               Nguyễn Huy Cường
Ý kiến bạn đọc
Thư gửi bạn (5/30/2013 10:55:50 PM)
Nguyễn Thị Mai-maihoiphunu@yahoo.com
Mới đọc, mình biết là cường viết bài này lâu rồi. Tuy nhiên bài thơ đã làm mình xúc động vì nhớ một thời tuổi thơ mình hay về nghỉ hè trên đất Phương Xá quê cha. Bài thơ mang nhiều nỗi niềm sâu nặng, tuy tản mạn nhưng thật lòng. Vẫn giọng thơ Huy Cường thời cắp sách. Rất mượt mà tình cảm và chân chất, không hề xáo. Nếu nói trong thơ có điệu hồn thì điệu hồn của Huy Cường là lãng mạn, hơi lý tưởng hóa cuộc đời. Mặc dù bài thơ này có "than thở" ít nhiều về nhân tình thế thái nhưng vẫn là điệu hồn của con người lãng du, lãng tử. (tức là vẫn có chữ Lãng). Mình rất quý trọng một tâm hồn sâu nặng tình quê ấy. Hôm nay "vào nhà" không những được 'uống trà" mà còn được uống nước ngọt sông quê. Chúc mừng Cường. Bận quá, bảo viết giới thiệu cho bạn tập thơ mà chưa viết được. Đừng trách nhé. Chào người bạn quý mến của mình. Nhà thơ Nguyễn Thị Mai
Ý kiến bình luận
Tiêu đề
 
Nội dung
 
Họ và tên
 
Email
 
 (Chú ý: Những thông tin có (*) là bắt buộc.)
Những bài viết được quan tâm